Những nghệ sĩ, nhạc công và cán bộ tận tâm — người giữ ngọn lửa chèo truyền thống qua từng thế hệ.
Mỗi đêm diễn là một cuộc trò chuyện với linh hồn dân tộc. Chúng tôi không diễn để mua vui — chúng tôi diễn để giữ hồn Việt sống mãi.
Chèo không phải di sản cần bảo tàng — chèo là ngôn ngữ của trái tim người Việt, mãi mãi còn đó trong từng làn điệu.
Đằng sau một buổi diễn thành công là hàng trăm bàn tay âm thầm làm việc. Đó là tình yêu không cần ánh đèn sân khấu.
Khi tôi bước ra sân khấu, tôi không chỉ là chính mình — tôi mang theo tiếng nói của bao thế hệ Đào Nương đi trước.
Khí phách của người lính và hồn nghệ sĩ hòa làm một — đó là điều chỉ chèo quân đội mới có thể dạy tôi.
Tiếng cười là vũ khí nhẹ nhàng nhất và sắc bén nhất — tôi dùng nó để khán giả cười rồi lặng im suy nghĩ.
Vai phản diện không phải để ghét — mà để người xem hiểu sâu hơn điều tốt đẹp đang bị thử thách mỗi ngày.
Tuổi tác dạy tôi rằng chèo không phải nghề — chèo là cách sống, là đạo làm người truyền qua từng thế hệ.
Mỗi vở diễn là bức thư tôi gửi cho tương lai — rằng cha ông ta đã sống đẹp và sáng tạo nghệ thuật như thế này.
Khi dàn nhạc hòa làm một, không gian không còn là sân khấu nữa — đó là nơi linh hồn tổ tiên về hội tụ.
Tiếng đàn nguyệt là hơi thở của chèo — không thể thiếu, không thể thay thế, và không thể học nếu không yêu.
Nhịp trống không chỉ giữ thời gian — nó kết nối trái tim người diễn với trái tim khán giả trong từng nhịp đập.